Nghe “Chủ tịch Công Đoàn” thông báo năm nay đi du lịch nước ngoài, mà cụ thể là Bali là thấy tưng bừng rồi! Trời ạ, mình từ quê miền Trung vào Sài Gòn này đến nay gần 10 năm mà chỉ quanh quẩn, có đi xa một chút thì cũng chỉ là… Vũng Tàu thời sinh viên với mấy đứa bạn, mà cũng chưa từng đi máy bay thế nào (!), nay được đi nước ngoài luôn! Mấy năm rồi tình hình dịch bệnh chẳng đi đâu nên năm nay công ty làm một chuyến du lịch nước ngoài cho đã!
Lên mạng tìm thông tin về Bali, cảnh đẹp quá trời càng làm háo hức.
Khoe ngay với thằng bạn thân, nó ghen tị thấy rõ…
Ngày…tháng…năm…
Bước đầu tiên để đi nước ngoài là phải có passport mà mình nào giờ có cái này làm gì!
Google các loại, xếp hàng chờ đợi ròng rắn các loại cuối cùng cũng có passport như ai!
Cầm trên tay cái passport đầu tiên trên đời, khỏi phải nói cảm giác lâng lâng thế nào…
Ngày…tháng…năm…
Hôm nay phải dậy sớm để kịp giờ có mặt ngoài sân bay, tâm trạng đầy háo hức. (Mình tự dặn lòng phải hết sức kiềm chế đừng bộc lộ “lúa” quá vì lần đầu được đi máy bay, được đi nước ngoài). May thay có anh hướng dẫn viên tên Bell (không biết tên thật của anh là gì mà được giới thiệu là Bell, cứ gọi “Xe Bell, xe Bell”) hướng dẫn tận tình từng bước một nên làm thủ tục, đăng ký hải quan rồi nhập cảnh rất tiện lợi, trơn tru.
Ấn tượng đầu tiên về Bali là sự thân thiện. Sau khi làm thủ tục nhập cảnh, đoàn được chào đón bằng vòng hoa sứ đặc trưng của Bali theo phong tục đón khách của người dân nơi đây cùng nụ cười rất dễ mến của hướng dẫn viên địa phương. Mang vòng hoa trên cổ, nghe mùi hoa sứ nồng nàn, nhìn những tòa nhà, con đường nhỏ ngoằn ngoèo vừa là lạ vừa quen quen, lại được hướng dẫn viên & anh Bell giới thiệu về lịch sử, văn hóa nơi đây, hành trình khám phá Bali đã thực sự bắt đầu.

Tại sân bay Denpasar ngay Bali nè
Mình cũng có dịp trải nghiệm dù lượn trên biển cùng các món ăn địa phương cay cay, nồng nồng khó quên, đã làm quen với songket kamben (giống như xà rông ở Việt Nam) khi vào viếng các đền.

Tại công viên Văn hóa Garuda Wisnu Kencana – nơi có tượng thần Vishnu lớn nhất thế giới

Ngầu chưa …
Hai bạn í trải nghiệm dù lượn kìa

Đường phố Bali
Điều đặc biệt là ở Bali không thấy tiệm vàng trên đường phố (bệnh nghề nghiệp)! Nếu có chăng là ở trong các trung tâm thương mại. Trong suốt chuyến đi, anh Bell có cả kho tàng truyện cười và kiến thức về lịch sử, văn hóa Bali càng làm cho chuyến đi thêm vui vẻ.

Đi Bali phải sạc pin điện thoại cho đầy vì rất nhiều cảnh đẹp không thể bỏ lỡ

Nơi này chụp hình check-in thôi mệt nghỉ, lại được thưởng thức rất nhiều vị cafe nữa
Một món ăn địa phương rất dễ gây thương nhớ…
Thưởng thức món ăn Bali với vị men nồng của bia BINTANG địa phương trong khung cảnh trời – biển thế này …
Ngày…tháng…năm…
Về lại Sài Gòn rồi, kết thúc chuyến xuất ngoại đầu tiên trong đời và cũng là chuyến xuất ngoại đầu tiên của công ty sau 13 năm hoạt động! Mình đã có nhiều trải nghiệm khó quên tại nơi này. Passport của mình nay có thêm 2 mộc đỏ trên hành trình trở thành “công dân toàn cầu”.
Nhớ ở sảnh đón ngay sân bay Tân Sơn Nhất, mình đường hoàng bước ra trong rất đông ánh mắt tập trung tìm kiếm, tự dưng thấy… sang trọng hơn hẳn!
Nhớ quá “xe Bell, xe Bell”!
Nhớ quá Bali!
Yêu quá Phần Mềm Vàng!
(Theo lời kể của một bạn nhân viên lập trình)



