Một chút tản mạn cuối năm…
Rồi cái ngày làm việc cuối cùng của một năm lại đến.
Thứ hai tới, đám chúng tôi sẽ chính thức bắt đầu được tính công, tính phép vào năm sau.
Khoảnh khắc của thời gian lúc nào cũng mang dấu ấn của đời người.
Khúc giao mùa, sáng mở cửa, giữa thành phố phồn hoa náo nhiệt, chợt tiếng chim non đòi ăn bên mái hiên nhà, bỗng lòng tôi nao nao lạ.
Ngày còn nhỏ hay chơi gần bờ sông, tôi nhìn, nghĩ mãi, chiếc lá lênh đênh kia sẽ trôi về đâu.
Khi lớn lên, ngồi ngẫm câu “Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông” của Heraclitus mà tôi vẫn mãi hoài nghi.
Quả thực, thời gian trôi, không chỉ thế giới thay đổi, vạn vật thay đổi mà chính bản thân chúng ta cũng thay đổi. Có điều chiều hướng thay đổi thật khó phán xét.
Nhìn lại một năm buồn vui xen kẽ. Gasul Gamzatov (Nga) chỉ ra rằng “Và cứ thế, suốt cuộc đời bất tận, niềm vui với nôi buồn từng phút nối nhau qua”. Vì vậy, hãy nhủ lòng, bỏ nỗi buồn lại sau lưng để hân hoan với những dự định ở phía trước. Chúng ta đã nỗ lực cho tất cả, nhưng đời sống vốn là một cuộc chơi. Không hẳn những người thành công là những người may mắn, thất bại cũng là bài học vô giá mà ta cần phải có trong hành trình mỗi cá nhân. Hãy tận hưởng những gì chúng ta hiện có, lấy đó làm động lực để thực hiện khát vọng về sau
Tôi ráng thu xếp đi sớm một chút với dụng ý tận hưởng không khí ngày cuối năm. Nhưng khi đến công ty đồng nghiệp tôi đã ở đó.
Mở máy tính lên… và tất cả suy nghĩ chợt tan biến, tôi ngồi đây và biết bao công việc cần phải hoàn thành để một năm tới với niềm tin không phải nhìn thấy nỗi buồn nào cả.
Phần Mềm Vàng, ngày 29.12.2023
